Ông vua của bóng đá Đông Nam Á

Đội tuyển xứng đáng cho danh hiệu kể trên chắc chắn là Thái Lan, đó là điều không thể bàn cãi. 5 chức vô địch AFF Cup và 16 tấm HCV SEA Games (9 thuộc về ĐTQG, 7 thuộc về ĐT U23 Thái Lan) đủ sức nói lên sự thống trị của xứ sở chùa vàng lên nền bóng đá khu vực trong gần 30 năm qua. Họ phủ một cái bóng quá lớn tới những đối thủ láng giềng, để rồi trong những năm gần đây, Voi chiến bắt đầu suy tính tới chuyện vươn ra biển lớn. Đại diện số một của khu vực Đông Nam Á cũng liên tiếp giành được những thành tựu đáng nể như việc đứng hạng tư ASIAD 2014 hay lọt vào vòng loại cuối cùng của World Cup 2018.

Tính cho tới thời điểm này, chưa có một đất nước nào tại Đông Nam Á lại có nhiều cầu thủ thi đấu ở các nền bóng đá tân tiến như Thái Lan, nếu không tính tới những quốc gia từng phải ‘xuất khẩu’ nhân lực như Philippines hay Indonesia. Những Kiatisuk, Thonglao của quá khứ hay Chanathip, Dangda của hiện tại vẫn luôn là một hình mẫu lý tưởng cho những cầu thủ của bóng đá khu vực noi theo về khía cạnh chuyên môn đơn thuần.

Nhưng năm 2018 là một năm buồn của bóng đá Thái Lan. Đội U23 của họ thất bại thảm hại ở các giải đấu châu lục, trong khi ĐTQG bị Malaysia vượt qua tại bán kết AFF Cup 2018 với trận lượt về được diễn ra trên sân nhà Rajamangala. Không chỉ dừng lại ở đó, Asian Cup 2019 cũng chỉ là một giải đấu mà họ không tạo được nhiều dấu ấn, thậm chí còn để lại nhiều tủi hổ với trận thua 4-1 trước Ấn Độ, một đối thủ chưa bao giờ là dễ ưa của Voi chiến.

Và kẻ thách thức vĩ đại nhất

Đã từng có rất nhiều đội tuyển có thể cạnh tranh với Thái Lan tại khu vực Đông Nam Á. Singapore cũng đã có 5 chức vô địch AFF Cup, khi họ tận dụng tốt thời điểm bóng đá Thái Lan xuống dốc và tập trung cho đấu trường châu lục. Malaysia đã một lần lên ngôi, còn Indonesia luôn khao khát những thử thách ở mọi cấp độ đội tuyển. Sự trỗi dậy của Myanmar và phần nào là Philippines cũng đã từng khiến bóng đá Đông Nam Á phải dè chừng. Nhưng rồi, chẳng ai trong số họ thực sự khiến người Thái phải bận tâm.

Nếu muốn nói tới kẻ thách thức đủ sức khiến Thái Lan phải kiêng nể, đó chỉ có thể là Việt Nam. 30 năm kể từ ngày bóng đá nước nhà hội nhập,  chúng ta luôn bị xếp dưới cơ đối thủ. Dù có tới 21 lần chạm trán ở cấp ĐTQG và chỉ giành được 3 chiến thắng, nhưng Việt Nam vẫn luôn là tác giả của những thất bại cay đắng nhất mà Thái Lan phải hứng chịu.

Trận thua đậm nhất của Thái Lan trước một đội bóng Đông Nam Á, không ai khác, chính là trước Việt Nam. Thất bại tủi hổ 0-3 trên sân Hàng Đẫy năm 1998 là một trong những thời khắc khó quên nhất của bóng đá Thái Lan trong những năm trở lại đây. Và rồi 10 năm sau, họ nhận một trong những trận thua hiếm hoi trước một đội bóng Đông Nam Á trên sân nhà, khi mà Công Vinh và Vũ Phong mang về lợi thế quan trọng trong trận chung kết lượt đi AFF Cup 2008.

Năm 2018 là một năm thất bại của bóng đá Thái Lan, và duyên nợ thay, đó lại là một năm ‘vàng’ của bóng đá Việt Nam. Khởi nguồn từ ngôi Á quân U23 châu Á vào đâu năm, liên tiếp sau đó là những thành tích đáng nể tại ASIAD. Cuối cùng, ngôi vô địch AFF Cup 2018 và thành tích lọt vào tứ kết tại Asian Cup 2019 chứng minh những thành công của HLV Park Hang-seo và các học trò không phải là ăn may.

Cuộc đối đầu giữa Việt Nam và Thái Lan tối nay sẽ chỉ là một trận giao hữu trên giấy tờ, nhưng với danh dự của hai nền bóng đá và sự kỳ vọng của NHM hai nước, đó sẽ là trận tranh ngôi vương của Đông Nam Á. Sự thống trị của bóng đá Thái Lan sẽ tiếp tục hay Việt Nam sẽ trở thành tân vương của khu vực?